Những trí thức “lớn” không coi mẹ là… người!

Những trí thức "lớn" không coi mẹ là... người!

Bà mẹ tội nghiệp Đỗ Thị Nhung

Những trí thức "lớn" không coi mẹ là… người!

(24h) – Không thể tin nổi khi những đứa con đều là thạc sĩ, luật sư, kỹ sư, cán bộ thi hành án lại "xuống tay" với người mẹ già đã ở tuổi gần đất xa trời. Đáng sợ hơn, họ không coi mẹ mình là… người!

Ngày 20-7, bà Đỗ Thị Nhung (77 tuổi, một giáo viên đã nghỉ hưu, ngụ 87/80 Nguyễn Sĩ Sách, KP4, P.15, Q. Tân Bình, TP.HCM – ảnh) tìm đến toà soạn nhờ can thiệp việc ba người con trai của bà, là những thạc sĩ – luật sư, kỹ sư, cán bộ thi hành án, đã cùng cô con dâu út bạo hành cả thể xác lẫn tinh thần bà nhiều năm qua.

Chúng tôi gặp bà Nhung tại nhà ông Trần Quang Tỉnh – Phó ban điều hành KP4. Nhìn bà nặng nề lê nạng gỗ, ông Tỉnh xót xa: "Bà ấy bệnh tật như vậy, mà sao con cái nỡ đánh đến bầm dập mặt mũi. Chúng tôi đã kiến nghị các cơ quan chức năng can thiệp, nhưng chưa có kết quả”.

Theo bà Nhung, người đánh bà là ông Nguyễn Thanh Sơn, 49 tuổi, kỹ sư cơ khí, từng là giảng viên của một trường ĐH. Sự việc bắt đầu từ những mâu thuẫn gia đình giữa mẹ chồng và con dâu, là bà Nguyễn Thị Thuyết (vợ ông Nguyễn Thanh Long, cán bộ thi hành án huyện Cần Giờ, con trai út của bà Nhung). Bênh vực em dâu, một giờ sáng ngày 27-6, ông  Sơn sau khi mắng chửi đã tát tai mẹ mình tới tấp. Chưa đủ, ông còn túm tóc, đấm vào mặt người mẹ đã ở tuổi gần đất xa trời này.

Sau đó, ông Sơn dửng dưng như không có chuyện gì xảy ra, để mặc mẹ mình mặt mũi máu me, tự gọi xe ôm đi cấp cứu.  Thấy bất bình, bà Nguyễn Thị Hồng – tổ trưởng tổ dân phố 93 báo sự việc lên CA P.15. Giấy chứng nhận thương tích số 164 của BV Nhân Dân 115, cũng ghi rõ: bà Nhung bị sưng bầm hai mắt, cằm và môi dưới, chấn thương đầu và mặt.

Ngày 20-7, CA khu vực Lưu Ngọc Vĩnh (CA P.15) cho biết, ngay trong ngày 27-6, chúng tôi đã làm việc với ông Sơn. Ông Sơn cũng đã thừa nhận việc đánh mẹ mình. Ông Trần Tiệp Khắc – Phó trưởng CA P.15 nói: "Đó là  hành động không thể chấp nhận. Chúng tôi đang lập hồ sơ để xử lý hành chính với ông Sơn tội gây rối trật tự công cộng".

Theo bà Nhung, đây là lần thứ hai người con trai này có hành vi côn đồ với mẹ. Hơn một năm trước, bà Nhung có nhờ ông Sơn mua màn cửa sổ. Khi không vừa ý, bà muốn đổi cái khác, liền bị ông con giật cái màn xuống, ném trả lại tiền và không quên "tặng" mẹ đẻ của mình hai  bạt tai.

"Tôi không thể tưởng tượng con mình lại hành xử thú tính với mẹ như vậy. Không chỉ Sơn, mà những đứa con trai khác cũng vậy" – bà Nhung ôm mặt khóc.

Bà Nguyễn Thị Hồng kể lại: "Một lần, thấy bà Nhung nhăn nhó, tôi hỏi thì bà vạch áo lên, để lộ phần lưng và hông đầy những vết bầm. Bà nói, con bà dùng dây lưng quất túi bụi. Người đánh là con trai đầu của bà Nhung – ông Nguyễn Thanh Giang, thạc sĩ – luật sư của Đoàn Luật sư thành phố".

"Trong những đứa con, Long có vẻ ổn hơn, không đánh tôi bao giờ, thậm chí nhiều lần còn can ngăn chị Thuyết khi chị lao vào đánh tôi. Nhưng Long cũng nhiều lần chửi tôi thậm tệ" – bà Nhung cho biết.

Ngày 22-7, trao đổi với PV, ông Nguyễn Thanh Long nói: "Việc anh tôi đánh mẹ thế nào tôi không biết. Riêng chuyện cơm không lành canh không ngọt giữa mẹ và vợ tôi thì tôi hoàn toàn bất lực".

Trong khi, ông Tỉnh lẫn bà Hồng đều cho biết: "Khi chúng tôi muốn tìm hiểu thì các con của bà Nhung đều cho rằng chúng tôi không đủ trình độ để nói chuyện. Còn các anh ấy có trình độ, sao lại đối xử với mẹ mình như vậy?".

"Chúng nó học theo cha chúng nó hành hạ tôi. Ông ấy cũng đánh tôi bao nhiêu năm qua" – bà Nhung nói. Và chồng bà Nhung – ông Nguyễn Như Chương, nguyên là một chuyên viên Bộ Giáo dục – Đào tạo cũng thừa nhận: "Việc tôi bạo hành bà ấy là có. Tôi cũng đã từng làm đơn ly dị hai lần nhưng vì các lý do khách quan nên chưa được".

Khi tìm hiểu, các con của bà Nhung đã đưa ra nhiều lý do. Nhưng rõ ràng dù có bất bình đến mức nào và dù vì lý do gì đi nữa, thì làm con cũng không được  phép đối xử tàn tệ với đấng sinh thành của mình như thế!

Tôi không coi bà ấy là người!

Ông Nguyễn Thanh Giang, thạc sĩ – luật sư của Đoàn LS TP.HCM đã dùng những lời nặng nề khi nói về mẹ mình. Chúng tôi xin trích dẫn lại:
 
– Bà ấy muốn làm mọi cách để hạ uy tín anh em tôi! Tôi cũng không hiểu sao người đàn bà đó là mẹ mình!

– Sao anh có thể nói về mẹ mình như vậy?

-Tôi còn không coi bà ấy là một con người, nói gì là mẹ!

Nếu luật pháp cho phép, thì chẳng việc gì tôi ngại ngần khi… từ bà ấy!